XÃ HỘI LUÔN VẬN ĐỘNG THEO CÁCH CỦA NÓ.

Nhiều lúc, chúng ta thật khó tính.

Chúng ta khó chịu vì những thứ mà theo ta nghĩ, nó không nên tệ hại như thế.

Nhưng, chúng ta không thể làm gì khác hơn là phải chấp nhận, và tôn trọng sự vận động bình thường của cuộc sống.

Cái gì cũng có nhiều mặt, nhiều góc nhìn và nhiều đặc điểm của nó. Tốt hay xấu, tiêu cực hay tích cực, yêu thích hay chán ghét, nó vốn dĩ không phải là định nghĩa cho bản thân cái mà chúng ta phán xét.

Ta phán xét như thế nào, nó phụ thuộc vào việc ta nhìn nhận như thế nào.

- Súng ống, đạn dược vốn dĩ là vũ khí để bảo vệ tổ quốc, giữ gìn an ninh xã hội, phục vụ bản năng tự vệ chính đáng. Nhưng, nó cũng là vũ khí để xâm chiếm, cướp bóc, giết hại, phạm pháp..

- Các loại ma túy vốn dĩ chỉ để sử dụng trong y tế với liều lượng nhỏ. Nhưng, nó lại được sử dụng nhiều hơn cho những "mục đích khác". 

- Facebook sinh ra là để mọi người có thể gắn kết với nhau hơn, chia sẻ những điều tích cực trong môi trường mạng. Nhưng, nó cũng lại được sử dụng cho việc truyền bá những tư tưởng độc hại, marketing bất chấp, "sống ảo", "bóc phốt" lẫn nhau...

- Youtube là để tạo ra một cộng đồng người sáng tạo và người theo dõi video chất lượng, có ý nghĩa và hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng, rồi nó cũng được sử dụng để kiếm tiền một cách "không hình dung nổi hậu quả" với những nội dung "cực kỳ rẻ tiền", đồng thời là sự chìm đắm của cả những "nhà sáng tạo" lẫn các "khách hàng" nhỏ tuổi.

- Giải trí vốn dĩ sinh ra là để mọi người có cơ hội được xả stress dịp cuối tuần, để yêu đời hơn, để cảm nhận cái đẹp của nghệ thuật và thể thao. Nhưng, giải trí lại được sử dụng như một biện pháp "giết thời gian" và được "đam mê hóa" một cách dữ dội.

- Khuyến khích khởi nghiệp là chiến lược để tạo phong trào nhằm xây dựng nền kinh tế đất nước, dân giàu thì nước mới mạnh. Nhưng, khởi nghiệp lại đang trở thành mảnh đất màu mỡ cho lừa đảo, cho "ảo vọng".

v.v..

Chúng ta phải làm gì để thay đổi những điều đó?

Không.

Chúng ta không thể trực tiếp thay đổi được chúng. Nhưng, chúng ta có thể góp phần nhỏ bé vào việc thay đổi chúng.

Bởi vì, chúng ta là một phần của xã hội.

Và, chỉ có xã hội mới thay đổi được hướng đi của chính nó.

Xa Hoi Luon Van Dong Theo Cach Cua No.
Hình ảnh minh họa.

Tổng thống Nam Phi - Nelson Mandela nói: "Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào, không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên...".

Nó đúng không chỉ với những dẫn chứng mà ngài ấy đưa ra về sự kém cỏi của các bác sỹ, kỹ sư, nhà kinh tế, học giả, luật sư.. Mà nó còn đúng với nhận thức chung của xã hội - dân trí.

Khi dân trí thấp, chất lượng nhận thức của xã hội cũng sẽ thấp, vì xã hội vốn được hình thành từ số đông. Điều đó sẽ kéo theo là những quan điểm tiêu cực, chỉ có lợi ích cho cá nhân mà bỏ qua lợi ích chung của xã hội.

Và, sự tệ hại bắt đầu từ đó.

Nhưng, nếu một xã hội với dân trí cao hơn, khi đa phần mọi người đều nhìn nhận được sự tích cực và tiêu cực của vấn đề cho mục đích chung. Xã hội đó chắc chắn sẽ được điều hướng theo sự tích cực.

Và, sự tiêu cực, những trò ranh ma, những lợi nhuận bất chấp, những tư tưởng nguy hại, sự ảo vọng.. sẽ được hạn chế dần dần. Nhờ vào sự đào thải cái xấu, đôi khi còn nhờ vào các chế tài.

Chúng ta không thể trực tiếp tác động vào hướng đi chung của xã hội, trừ khi chúng ta là một thiên tài với các phát kiến và khả năng (start-up) vĩ đại góp phần thay đổi sự phát triển của nó.

Nhưng, chúng ta có thể có những tác động tối thiểu cho hướng đi đó bằng những ảnh hưởng và việc làm cụ thể, nhỏ bé.

- Chúng ta không thể ép tất cả mọi người phải thượng tôn pháp luật, nhưng chúng ta có thể tự quyết định mình có phải là người thượng tôn pháp luật hay không.

- Chúng ta không thể ép mọi người dừng việc kiếm tiền bất chấp, nhưng chúng ta phải tự quyết định cách mình kiếm tiền như thế nào.

- Chúng ta không thể ép mọi người phải học tập, phải lao động. Nhưng, chúng ta phải cho thấy được tác dụng của việc học tập, của việc lao động chính đáng bằng những biểu hiện của nhân cách, bằng những nhận thức và bằng những thành quả mà chúng ta có được thông qua học tập, lao động.

- Chúng ta không thể ép mọi người ngừng đắm chìm vào giải trí một cách vô bổ, nhưng chúng ta phải cho thấy rằng, giải trí nó đơn thuần chỉ để phục vụ cho nhu cầu nghỉ ngơi trong cuộc sống thực tế mà ta đang sống.

v.v..

Những hành động nhỏ bé đó, nó không thay đổi được xã hội. Nhưng, nó sẽ thay đổi chính chúng ta và tác động phần nào đó với những người xung quanh chúng ta.

Đặc biệt, là với những người đã được làm cha mẹ. Vì, trong mắt con cái, cha mẹ của chúng chính là thần tượng. Bản năng sẽ thôi thúc chúng học và làm theo thần tượng.

- Đừng ép con cái chúng ta phải chăm chỉ, khi chính chúng ta luôn tìm cách để được tránh xa việc học tập và lao động.

- Đừng ép con cái chúng ta phải cư xử có văn hóa, khi chính chúng ta lúc nào cũng tỏ ra bặm trợn, tục tĩu và thô lỗ.

- Đừng ép con cái chúng ta phải tài giỏi, khi chính chúng ta chẳng bao giờ chịu rèn luyện và để tâm nhằm nâng cao năng lực bản thân.

- Đừng ép con cái chúng ta phải tôn trọng nội quy, khi chính chúng ta luôn bất tuân luật pháp.

- Đừng ép con cái chúng ta phải tôn trọng cha mẹ, khi chính chúng ta không đáng nhận được sự tôn trọng đó.

...

Chúng ta chỉ có thể góp phần nhỏ bé để thay đổi xã hội ngày hôm nay, nhưng con cái chúng ta là tác nhân chính cho sự vận động của xã hội trong mai sau.

Dòng chảy của sự phát triển, của thời gian là không thể ngừng lại. Một hòn đá nhỏ chẳng thể giúp ích được gì. Nhưng, vô vàn những hòn đá nhỏ thì lại khác. Nó sẽ giúp điều hướng dòng chảy ấy ra biển lớn, một cách tích cực hơn.

Chúng ta luôn luôn tin và hy vọng vào một xã hội sẽ tốt đẹp hơn, một Việt Nam hùng cường hơn. Đó không chỉ là niềm tin, mà đó còn là trách nhiệm.

Trách nhiệm của một công dân tốt.

Blog Kinh Doanh & Cuộc Sống.